Giống như hầu hết các loài vật, tính nết con người hình thành trong những năm đầu bằng bằng hình thức hoạt động tự nhiên và hoàn toàn tự phát mà chúng ta vẫn gọi đó là vui chơi.. Đối với loài vật, chơi đùa phần lớn dưới dạng giả vờ đánh nhau với những con vật đồng lứa. Đối với trẻ em, những hoạt động thể chất cơ bản này nhanh chóng được thay thế bằng hình thức chơi đùa phức tạp hơn, ví dụ như chơi trò đóng vai để thám hiểm và những trò chơi như trong chuyện. Không có gì là trùng hợp khi đây cũng là giai đoạn mà ngôn ngữ con người thực sự bắt đầu phát triển.
Bất chấp tên gọi và hình thức như vậy, chơi đùa không chỉ là để vui. Hiện nay đã có những bằng chứng rõ ràng cho thấy rằng cả chơi đùa tự phát và được hướng dẫn (nghĩa là được người lớn tạo thuận lợi) đều liên quan đến những sự tiếp nhận đáng kể về từ vựng, gia tăng các kỹ năng tinh thần và xã hội, gia tăng suy nghĩ sáng tạo và mở rộng khả năng khoan dung với những sự chậm trễ và kiểm soát được thái độ hay gây gổ.
Tham gia vào một hoạt động không được tổ chức, dù dưới bất cứ hình thức nào, cũng là thiết yếu cho sự phát triển dài hạn của trẻ. Không có kiểu hoạt động không được tổ chức nào là kém giá trị hơn và nghiên cứu đã cho thấy rằng mọi hoạt động như vậy đều giúp phát triển khả năng nhận thức (học hỏi và giải quyết vấn đề), phát triển kỹ năng xã hội (tương tác với người khác), phát triển thể chất (cơ bắp lớn và mạnh khỏe) và phát triển cảm xúc (khả năng hiểu được những cảm xúc của người khác).
Trong 50 năm qua, một số lý thuyết gia đã ngợi ca việc “học hỏi bằng cách thực hiện” hoặc “học hỏi qua trải nghiệm”. Nhà tâm lý học nổi tiếng người Thụy Sĩ Jean Piaget là một trong những người đầu tiên đưa ra kết luận từ nghiên cứu sâu rộng của ông rằng đây là một thành phần quan trọng trong sự phát triển bình thường của trẻ. Ông đã khám phá ra rằng cùng với việc cho trẻ em cơ hội vận động các cơ bắp và phổi, việc chơi đùa ngoài trời còn mở rộng trí tưởng tượng và tương tác xã hội của trẻ (Piaget, 1962).
Ngoài ra, một báo cáo gần đây của Viện Hàn lâm Nhi khoa Mỹ nói rằng ‘Chơi đùa cho phép trẻ sử dụng tính sáng tạo đồng thời phát triển trí tưởng tượng, sự khéo léo và sức mạnh thể chất, nhận thức và cảm xúc’ (Viện Hàn lâm Nhi khoa Mỹ, 2006, trang 3). Chúng ta có thể liệt kê nhiều nghiên cứu khác hỗ trợ những khám phá như vậy, kể cả nhiều nghiên cứu của chính chúng ta.
Khi chúng tôi làm việc với trẻ em, chúng tôi đã tự mình thấy được những lợi ích của việc học hỏi qua trải nghiệm. Chúng tôi làm việc với các gia đình thuộc mọi tầng lớp khác nhau và tìm thấy được những kết quả tương tự lặp đi lặp lại. Khi được trao cho nhiều thời gian và tự do hơn để tự mình thám hiểm, sáng tạo và khám phá, trẻ em phát triển những kỹ năng ngôn ngữ sắc sảo hơn, các khả năng nhận thức cao hơn, cải thiện tương tác xã hội và tự chủ và các kỹ năng thể chất tốt hơn.
Tất cả những điều này là thông tin tuyệt vời. Nhưng điều gì làm cho các bà mẹ cảm ơn chúng tôi nhiều nhất? Đó là con của họ trở nên hạnh phúc hơn.